Nhị Đặng – Travel Blogger dám nghỉ việc để du lịch: “Không ai muốn thức dậy lại phải ngồi bàn giấy, thoả hiệp với deadline cả”

Chia sẻ

Không chỉ là những thước phim tuyệt đẹp về những vùng đất mình đi qua, câu chuyện của Nhị Đặng càng thu hút hơn khi đây là chuyện của cô gái trẻ sẵn sàng từ bỏ công việc ổn định để chọn lấy những cuộc hành trình tới khắp nơi mà mình muốn.

Kể từ lúc du lịch trở thành trào lưu thì giới trẻ nói chung, và những ai đam mê xê dịch nói riêng đương nhiên lại có thêm một thói quen và cả mối bận tâm mới. Đó là tìm kiếm và ấn follow những gương mặt đi nhiều, chụp ảnh đẹp, quay clip xịn và viết review hay.

Cũng từ đó mà Nhị Đặng đã trở thành cái tên không mấy lạ lẫm trong cộng đồng các bạn trẻ yêu du lịch. Không chỉ là những thước phim tuyệt đẹp về những vùng đất mình đi qua, câu chuyện của Nhị Đặng càng thu hút hơn khi đây là chuyện của cô gái trẻ sẵn sàng từ bỏ công việc ổn định để chọn lấy những cuộc hành trình tới khắp nơi mà mình muốn.

“Tại sao lại dám nghỉ việc”, “tại sao con gái lại chọn rong ruổi” và vô số những nỗi niềm của các bạn trẻ khao khát đi, khao khát khám phá thế giới ngoài kia mà còn ngần ngại khó khăn, e dè những điều không – ổn – định đều được Nhị Đặng khéo léo truyền tải qua những clip của mình.

Cảm hứng dám đi, dám trải nghiệm từ cô gái này được truyền đi rất mạnh mẽ qua những hình ảnh đẹp đến xuýt xoa, những khung hình đầy sắc màu mà Nhị Đặng có được trong suốt cuộc hành trình rong ruổi, đi đây đi đó. Với tinh thần “cuộc đời mỗi người là một thước phim và hãy để nó trở thành thước phim muôn màu”, hãy cùng lắng nghe Nhị Đặng chia sẻ về con đường mà cô gái ấy đã chọn để biết đâu, ngay sau đó thôi, bạn cũng sẽ tìm ra con đường mà mình muốn đi!

Chân dung Nhị Đặng.

Nhị Đặng - Travel Blogger dám nghỉ việc để du lịch: “Không ai muốn thức dậy lại phải ngồi bàn giấy, thoả hiệp với deadline cả” - Ảnh 3.

ĐẶNG THỊ HƯƠNG NHỊ

Sinh tháng 12/1988

  • Tốt nghiệp Đại học Kinh tế ngành Marketing
  • Sở thích: du lịch, quay phim, chụp ảnh, ăn uống
  • Câu quotes yêu thích: “Yesterday is history, tomorrow is a mystery, today is a gift of God, which is why we call it the present.” – Bil Keane

Hãy giới thiệu một vài điều về bạn nhé! Nhị Đặng là ai? Bạn muốn người ta biết đến mình bởi những điều gì?

Chào Kenh14.vn, chào các bạn độc giả, mình tên là Nhị Đặng, hiện sống tại Sài Gòn. Mình là freelancer trong lĩnh vực film và travel.

Những người theo dõi Nhị Đặng đều biết bạn là cô gái ham xê dịch. Không biết bạn bắt đầu những chuyến hành trình để “tô màu cho thước phim cuộc đời” từ khi nào?

Hồi còn học đại học, mình chưa từng nghĩ cuộc đời mình sẽ rẽ theo hướng này. Chỉ là đi học, thỉnh thoảng đi đây đó du lịch cho vui. Sau khi tốt nghiệp và có 1 công việc ổn định là motiongraphic (thiết kế video, trailer, hiệu ứng video), mình bắt đầu làm quen với nhiếp ảnh. Ban đầu là chụp hình chơi thôi, sau đó là chụp những chuyến du hí với bạn bè.

Dĩ nhiên khi đi làm có tiền, thì bạn mới có điều kiện đi xa hơn. Và mình bắt đầu chuyến đi Myanmar vào năm 2013, lần đầu đi xa và quay thước phim trải nghiệm đầu mang tên: Dreams of Myanmar.

Phong cách du lịch của bạn là gì? Cho đến giờ bạn đã đi được đến những đâu?

Nhị thích lang thang trên những con đường đầy nắng gió, nơi con người và văn hoá còn ban sơ và đậm sắc màu chưa bị con người hay du lịch động chạm nhào nắn nhiều. Những nơi khó đặt chân tới và cần nhiều sức khoẻ (nhất là khi lúc nào cũng kè kè máy ảnh, tripod và mấy cái ống kính lên lưng), đặc biệt là tiết kiệm chi phí. Đó là lý do Nhị chọn khu vực Châu Á như Cambodia, Myanmar, Indonesia, Ấn Độ, Nepal, Iran…

Nhị thường đi với nhóm bạn thân và có gu chung, thích chụp hình quay phim. Đi 1 nhóm giới hạn, 3-4 người là đẹp nhất. Dễ tính toán chi phí, không bị ồn ào, xáo trộn, nhiều ý kiến, thoải sức thả mình vào “thế giới” của người dân địa phương.

Trong video gần nhất, bạn có chia sẻ về chuyện nghỉ việc để được đi nhiều hơn, đi xa hơn, đó là thế giới bạn mong muốn chứ không chỉ là văn phòng công sở. Dường như những chia sẻ cá nhân của bạn trong video cũng là nỗi lòng của biết bao bạn trẻ. Nhưng không phải ai cũng dám “liều mình” như bạn? Để liều mình được như vậy, thì phải chuẩn bị những gì?

Không ai muốn ngày mai thức dậy lại phải ngồi bàn giấy, thoả hiệp với bàn giấy và deadline cả. Tuy mỗi người cũng sở hữu những sở trường sở đoản khác nhau, có những tính cách thích hợp với công việc văn phòng. Cũng có những người chỉ ngồi 2-3 tiếng trên bàn lại cảm thấy khó chịu bứt rứt phải phóng ra ngoài.

Bỏ việc không phải là điều gì ghê gớm khi bạn muốn đi tìm thứ phù hợp hơn với mình. Và may mắn là Nhị phù hợp với công việc freelancer travel videographer Nhị đã chọn.

Vì tính chất công việc là Videographer và Edit video nên Nhị chỉ cần cái máy ảnh và macbook có thể ngồi làm việc bất cứ đâu. Khi Nhị từ bỏ lựa chọn ngồi văn phòng để đến gần hơn với những chuyến đi như vầy, dĩ nhiên là gặp khá nhiều khó khăn, lương không ổn định, phải tự liên hệ với khách hàng và bạn bè để tìm công việc… Nhưng bù lại, mình được là “tỉ phú thời gian”, mình kiểm soát thời gian. Và quan trọng là công việc phù hợp, có ý nghĩa với mình, và mình cảm thấy vui vì điều đó.

Trước đó Nhị là motiongraphic tại 1 công ty truyền thông được 3 năm, đây cũng là công việc đầu tiên kể từ lúc Nhị tốt nghiệp đại học. Sau 3 năm mình cảm thấy đam mê và hứng thú trong công việc không còn nữa, không đột phá mới mẻ, không thăng tiến…. Nhị quyết định nghỉ ngắn hạn để đi Indonesia xả stress, sau đó về 1 thời gian quyết định nghỉ việc luôn.

Vẫn không nói với gia đình vì sợ ba mẹ lo lắng, và cũng suy nghĩ thôi nghỉ thử 1 tháng rồi tìm công việc mới phú hợp. May mắn là mình nhận được những dự án freelancer thú vị. Thế là kế hoạch tìm việc làm mới thành trì hoãn không thời hạn.

Nhiều người nói rằng dám bỏ công việc như bạn để “rong ruổi” như vậy thì phải giàu lắm, chứ lo ăn còn chưa xong ai dám bỏ đấy mà đi, bạn nghĩ sao? Cũng theo Nhị Đặng thì việc bạn có bao nhiêu tiền và bạn đi du lịch như thế nào có ảnh hưởng lẫn nhau?

Mình được may mắn hơn người khác không phải là gia đình mình giàu, mà mình tự lập kinh tế mà không phụ thuộc gia đình. Mình vẫn có thể vừa làm vừa tiết kiệm tiền đi du lịch, hoặc kết hợp xin tài trợ cho những chuyến đi. Mình chọn khu vực Châu Á để lang thang vì chi phí rẻ và mình thích cái gì đó xưa cũ, hoang dại chứ không thích hiện đại, công nghiệp. Vì vậy nếu chưa có đủ tài chính, có thể chọn các điểm đến vòng quanh Việt Nam, Campuchia, Lào, Myanmar, Indonesia, Ấn Độ, Nepal….

Bạn có thể gợi ý và chia sẻ cách để chuẩn bị chi phí cho những chuyến hành trình được không?

Nhị hay tìm hiểu thông tin trên Google, hay hỏi thăm những bạn đi trước rồi mình ước chừng cho chuyến đi của mình thôi.

3 vật bất ly thân khi đi du lịch của bạn là gì?

Nếu nói là đi du lịch xa thì 3 thứ quan trọng nhất chắc là: Passport, tiền và điện thoại (lưu thông tin, bản đồ, dữ liệu quan trọng để liên lạc).

Giờ không đi làm full-time nữa, vậy, du lịch cũng là một công việc part-time của bạn?

Càng đi càng nghiện, càng đi càng yêu thích việc quay phim và nó trở thành 1 cái nghề mới: Tạo những video liên quan du lịch. Đi và những video du lịch tạo thành 1 portfolio để những khách hàng biết đến. Sau đó Nhị cộng tác 1 số project về du lịch, văn hoá: Mứt Việt AO Show, Xuyên việt 1 tháng khi quay Vietnam trong tôi của SamSung, Dự án tại Tràm Chim của Coca và WWF, V Việt Nam trên VTV…

Gia đình bạn ủng hộ công việc này của bạn chứ?

Ban đầu gia đình Nhị không biết. Nhưng dần dần mình giải thích và ba mẹ ủng hộ vì Nhị vẫn tự lập được kinh tế cho bản thân .

Bạn có ý định trở thành một blogger du lịch “chính hiệu” không? Nếu có thì kế hoạch sắp tới của bạn sẽ phát triển nó như nào? Nhất là khi hình ảnh của bạn cũng không còn xa lạ nữa.

Travel blogger là “nghề” không còn xa lạ ở các nước đang và phát triển trên thế giới. Ở Việt Nam đã có khá nhiều anh chị đi theo con đường này. Đây cũng là lựa chọn hiện tại của mình, vừa là nơi chia sẻ (cho đi và nhận lại những thông tin hữu ích), nơi thể hiện đam mê (video và du lịch), tìm kiếm công việc (freelancer travel video) và sự hỗ trợ, kết nối cho những chuyến đi mới…

Nhị đang định hình mình hơi khác một tí là sẽ chuyên về Video travel blogger hơn thay vì những bài viết đi bụi với mức chi phí thấp hay đi bao nhiêu nước trong vòng 1 năm.

Nhiều người ủng hộ việc dám bước chân khám phá thế giới như bạn đang làm, nhưng họ nghi ngại rằng đi mà cứ tập trung quay chụp liên tục thế thì sao mà cảm nhận cho trọn vẹn được?

Mình vẫn cảm nhận trọn vẹn đấy thôi! Đừng nghĩ cái máy nó kiểm soát mình mà mình đang dùng nó để gói gém những kỉ niệm.

Dù biết là để ghi lại những thước phim, nhưng có lẽ chẳng ống kính nào tối tân bằng đôi mắt của chúng ta ?

Có những khoảnh khắc nó quá nhanh hoặc quá đẹp nhiều khi ống kính không thể ghi hình lại, nên đôi mắt chúng ta vẫn là điều diệu kỳ nhất rồi. Thường khi đến nơi nào đó, thời gian rộng rãi, mình dành để thăm thú tìm hiểu trước, ngắm nghía bằng mắt cho đã, rồi sau đó mới quay hình.

Những chuyến du lịch trải nghiệm đã dạy bạn điều gì?

Đi đến 1 vùng đất mới, mình mở rộng hơn kiến thức, làm quen giao tiếp với người lạ, thử những món ăn lạ, trau dồi ngôn ngữ và quan trọng nhất, qua những chuyến đi như thế này, tự xoay sở với bản thân trong môi trường mới, mình hiểu thêm về bản thân nhiều hơn, biết được mình có điểm mạnh điểm yếu mà thay đổi tích cực hơn. Chẳng hạn như lúc trước rất nóng tính, kiểu gì gặp tình huống khó khăn là hay cáu, thành ra cũng không giải quyết được vấn đề gì.

Nhưng nói gì thì nói, vẫn có những người sẽ e dè những cô gái “không ổn định” như bạn chứ. Bạn nghĩ sao?

Nhị rất tâm đắc câu nói của Nữ Bộ trưởng Văn hoá Đài Loan, bà Long Ứng Đài với cậu con trai 21 tuổi.

“Điều quan trọng nhất đối với mẹ, không phải là con có thành tựu hay không, mà là con có hạnh phúc hay không, trong cuộc sống hiện đại bây giờ, loại công việc nào có thể ít nhiều đem lại cho con niềm hạnh phúc? Thứ nhất – nó cho con ý nghĩa, công việc đó không điều khiển con, không giam cầm con như tù binh, thứ hai – nó cho con thời gian, nó cho con trải nghiệm đầy đủ trong cuộc sống.”

Giá trị đích thực của cuộc sống là chính ta làm chủ cuộc sống, làm những việc có ý nghĩa, giá trị mà nó cho ta niềm hạnh phúc.

Đi nhiều như vậy, nhưng tới lúc quay về Việt Nam, bạn thấy cảnh sắc và con người, văn hoá của đất nước mình như thế nào?

Mỗi đất nước có đặc trưng riêng về cảnh sắc, con người, văn hoá, có nhiều thứ hay ho hơn và cả những vấn đề cần giải quyết. Mình chủ yếu đi những nước kém phát triển nhưng lại rất thích tính cách con người ở Myanmar và Ladakh, cảm giác họ lương thiện và bình an từ trong tâm. Thích môi trường ở Ladakh trong lành và Bali hoà hợp với thiên nhiên. Ở Việt Nam mình hơi bị ngộp về người và bầu không khí thành phố đầy bụi bặm nhưng ngược lại đi đâu Nhị cũng luôn nhớ về các món ăn Việt Nam.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.