Si Tình Trước Khung Cảnh Hoang Sơ, Thanh Khiết Ở Đồng Cao

Chia sẻ

Có một bận tôi cứ nghe lũ bạn kể mãi về Đồng Cao, nơi có những đồng cỏ mang màu hoang hoải trải dài lên tận đỉnh núi xa, có những mảng đá xám ngoét nổi bật trên nền đất nâu nâu đỏ đỏ, và có cả một bầu trời thật gần, mà họ cứ ngỡ rằng, chỉ đưa tay ra là chạm được cả những vì tinh tú ở trên cao. Đồng Cao cứ nhẹ nhàng xâm lấn tâm hồn tôi như thế đó, để tôi cứ mộng mơ về một thảo nguyên xanh ẩn chứa những mảng màu lạ lẫm, để tiếng lòng lại chùng chình theo lời gọi của miền hoang dã ở trong tim, chỉ muốn gói ghém thật nhanh giấy bút vào ngăn tủ nhỏ, xách balo lên đường, về Đồng Cao tìm kiếm những khoảnh khắc đẹp tươi của tuổi trẻ mộng mơ.

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-1

Ta từng nghe kể mãi về Đồng Cao – Ảnh: Haruka

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-2

Nơi có thảo nguyên mang màu hoang hoải trải dài mãi đến tận cuối trời – Ảnh: Haruka

 

Đồng Cao thuộc xã Thạch Sơn, huyện Sơn Động, tỉnh Bắc Giang, cách thành phố Hà Nội khoảng chừng 150km. Đường lên Đồng Cao cũng nhiều thi vị lắm, từ Hà Nội bạn cứ chạy thẳng quốc lộ 1 tới Bắc Giang, rồi đi tiếp theo quốc lộ 31 tới thị trấn An Châu, cứ thế đi thêm 30km nữa, cho tới khi gặp một khoảng không gian mênh mông của cỏ, cùng những khối đá vôi nhô cao với những hình thù lạ lẫm là người ta đã mắt tròn mắt dẹt để ngắm Đồng Cao.

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-3

Ta gặp ở đó khoảng mênh mông của cỏ và những tảng đá hình thù lạ lẫm – Ảnh: Haruka

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-4

Để bất cứ ai cũng mắt tròn mắt dẹt ngạc nhiên – Ảnh: Haruka

 

Dường như Đồng Cao đẹp trong cả bốn mùa. Xuân có sắc mơn mởn của cỏ non vừa mới hé, hè về cỏ lại mướt xanh phủ kín cả một vùng trời, rồi khi thu đến đông sang, cũng những thảm cỏ ngày nào còn vương màu nắng ấy bỗng ngả vàng. Những mảng màu cứ biến hóa diệu kì suốt quanh năm, tạo nên một bức tranh thảo nguyên đầy ngạo nghễ nhưng cũng quá đỗi thơ tình.

 

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-6

Tạo nên một bức tranh thảo nguyên ngạo nghễ nhưng cũng quá đỗi thơ tình – Ảnh: Haruka

 

Nhưng có lẽ dù là lúc nào đi chăng nữa, Đồng Cao cũng đón kẻ lữ khách đường xa bằng khoảng không gian thanh khiết đến không ngờ. Ta có thể gặp những cơn gió trong lành thổi dọc sườn núi xuống thung lũng nhỏ, gặp ánh nắng tinh khôi không nhuốm chút khói bụi nhân gian và gặp cả vạt sương buông bên núi nhỏ những buổi bình minh hay hoàng hôn rạng rỡ.

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-7

Nhưng dù lúc nào đi nữa Đồng Cao luôn đón ta bằng khoảng không gian thanh khiết đến không ngờ – Ảnh: Haruka

 

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-8

Có cơn gió trong lành thổi dọc theo sườn núi nhỏ – Ảnh: Haruka

 

Rồi đâu đó bên những khe núi nhỏ, có vài nóc nhà người Dao ẩn hiện giữa cỏ cây, có những chú ngựa đang nhởn nhơ gặm cỏ, những cậu bé mục đồng vắt vẻo trên tảng đá thổi nên những tiếng sáo du dương. Một bức tranh sống động được thêu dệt bởi thiên nhiên và con người vùng cao nguyên rộng lớn, một khung cảnh đồng quê thanh thản yên bình, níu chân kẻ lữ hành qua bao ngày tháng, để lòng người chìm khuất trong những mảng màu đầy dung dị, cứ ngỡ như những guồng xoay cuộc sống ngoài kia đã tan biến mất rồi.

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-9

Vẽ nên một bức tranh được thêu dệt bởi thiên nhiên và con người vùng cao nguyên rộng lớn – Ảnh: Haruka

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-10

Để con người hòa mình vào cảnh đồng quê thanh thản yên bình – Ảnh: Khôi Trần Đức

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-11

Và người ta tưởng chừng như guồng quay cuộc sống ngoài kia đã tan biến hết – Ảnh: Haruka

Ta ghé Đồng Cao vào một ngày đầu đông trời đã vương hơi lạnh, và thảo nguyên mênh mông lại ngập tràn trong sắc hoang hoải của gió sương. Những thảm cỏ ngả vàng liêu xiêu theo từng cơn gió nhỏ, những tảng đá lại càng bạc thếch dưới ánh nắng hiu hắt của ngày dài, và cả những tảng mây bay lững thững ở trên đầu để đôi khi ta cứ nghĩ dường như chút dư vị của Tây Bắc xa xôi đang hiển hiện ở nơi này. Những gam màu đối lập cứ thế cuồn cuộn trôi như một thước phim quay chậm, và  kẻ lữ hành lại say trong khung cảnh thiên nhiên mộc mạc mà đầy thanh khiết xứ Đồng Cao.

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-12

Ta lại ghé Đồng Cao vào một ngày đầu đông trời đã vương hơi lạnh – Ảnh: Haruka

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-13

Khi những gam màu đối lập của tự nhiên cuộn trôi như một thước phim quay chậm – Ảnh: Haruka

 

Nhưng có lẽ trải nghiệm diệu kì nhất ở Đồng Cao là cảm giác được thưởng ngoạn cảnh bình minh ló dạng. Người ta sẽ rủ nhau dậy thật sớm, khi mà màn sương đang bao phủ khắp không gian, cả một biển mây bồng bềnh trôi dọc theo thung lũng, lãng đang trên những ngọn núi cao cao rồi sà xuống đậu trên những nhành cây ngọn cỏ.

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-14

Ta dậy thật sớm đi tìm ánh bình minh cuối chân trời – Ảnh: Haruka

 

 

Những lúc ấy, màn đêm vẫn chưa rời khỏi, ấy thế nên họ phải soi đèn dò dẫm từng bước mới tìm lên tới vị trí cao nhất để chờ ánh bình minh. Và rồi khi ánh nắng dịu nhẹ vươn lên sau đỉnh núi, đánh thức cả một vùng trời, từ cỏ hoa cho đến chim muông và cả những người đồng bào bản địa. Tất cả cứ nhẹ nhàng như thế khiến bao kẻ phải khắc khoải không thôi.

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-15

Thưởng ngoạn thiên nhiên đang lên đầy tuyệt mĩ – Ảnh: Haruka

 

Hoàng hôn ở Đồng Cao cũng khiến người ta say mê lắm. Nắng vàng lẫn trong sương phủ cả một vùng trời, để những thảm cỏ lại càng thêm hoang hoải, để những tảng đá xám ngoét lại vương thêm chút u sầu. Và đâu đó, những chú bé chăn mục đồng cùng đàn gia súc vội vã quay về nhà sau một ngày chăn thả, khói lam chiều vờn trên những mái nhà của người Dao chốn xa xa. Tất cả trong ánh hoàng hôn vàng rực càng thêm ma mị, mang một phong vị rất riêng chẳng thể lẫn vào đâu.

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-16

Ta lại đi tìm ánh hoàng hôn vàng rực đầy ma mị – Ảnh: Haruka

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-17

Say mê trong những phong vị lạ không thể lẫn vào đâu – Ảnh: Maialy

 

Để rồi khi màn đêm buông xuống, ta cùng chúng bạn lại say sưa bên lửa trại rực hồng. Ngồi quây quần bên nhau kể những câu chuyện giản đơn, thưởng thức bữa tiệc nướng với những món ngon thơm nức mũi. Chợt một lúc sau ngẩng đầu lên đã thấy một bầu trời đầy các vì tinh tú, những ánh sao lung linh tô điểm cho bầu trời đêm huyền bí thêm vẻ hữu tình. Một cảnh đẹp thật thơ mà những kẻ sống ở thị thành có lẽ chẳng khi nào bắt gặp, để ta lại ngỡ ngàng bởi sự kì diệu của thiên nhiên.

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-18

Rồi khi màn đêm buông ta lại cùng chúng bạn say sưa bên lửa trại bập bùng – Ảnh: Mr K

 

du-lich-dong-cao-bac-giang-htcamera-19

Ngắm bầu trời đầy sao vô cùng ảo diệu – Ảnh: highmanonthetrip

 

 

Nhưng có lẽ, tất cả mọi ngôn từ hay hình ảnh đều chẳng thể nào diễn tả hết được vẻ đẹp của Đồng Cao. Chỉ khi tự mình nhìn ngắm, tự mình cảm nhận, hòa cùng hương trời thanh khiết chốn thảo nguyên, hít căng lồng ngực làn gió mát lạnh mang phong vị của cỏ cây hoa lá và phóng tầm mắt khắp bốn bề tìm kiếm những nét lạ nét thơ trong bức tranh cao nguyên đầy khắc khoải, ta mới thực sự cảm nhận được một Đồng Cao thật đẹp, một Đồng Cao khiến người ta đi rồi chẳng muốn quay về.

 

Nguồn: Dandelion – Mytour.vn

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.