Tháng 12 Mộc Châu, Khi Hoa Đã Trắng, Dâu Đã Thơm Lừng

Chia sẻ

Tháng 12, Mộc Châu đã lạnh, hoa cải trắng đã miên man những khoảng đồi, dâu tây đã thơm ngọt. Đi Mộc Châu mùa này sao mà dễ thương, dễ yêu đến thế. Sắc trời mong manh sắc trắng của hoa xen lẫn lẫn màu xanh non của lá. Sắc trắng ấy không phải trắng “rực rỡ” như hoa mận, chỉ đơn thuẩn như một người con gái, chưa lớn hẳn nhưng chẳng còn là trẻ con, quá đỗi mộng mị.

 

Khoảng trời Mộc Châu. -Ảnh: Dương Văn Quang

 

Thời sinh viên của tôi thích nhất là vào khoảng thời gian này. Tôi nhớ khi còn đi học, tầm tháng 12 là thời gian nghỉ ôn thi học kỳ. Trường tôi nghỉ dài lắm, nên bao giờ cũng dành hẳn 3 tuần để đi chơi cho đã. Và đương nhiên, Mộc Châu là điểm đến chẳng thể thiếu. Hoa cải trắng Mộc Châu nở đẹp nhất vào tháng 12, tiết trời lành lạnh, sương mù đã lan tan, phủ kín cả đoạn đèo Đá Trắng.

 

Đoạn đèo ngày trở lại. -Ảnh: Do Hieu

 

Đi Mộc Châu trời lạnh thì có gì vui? Vui chứ sao không vui. Trời lạnh mới là thứ khiến người ta nhớ nhung, ám ảnh nhất về một mùa đông Bắc Việt. Mùa đông ấy chúng ta đi trong sương gió, thấy mây mờ tràn xuống núi, thấy lấp lánh những đồi hoa sau đoạn đường đèo mờ mịt.

 

Là hoa bên những con đường. -Ảnh: Nhat Hoang

 

Chúng tôi đi Mộc Châu, sương và lạnh, cả đoàn còn hò nhau mặc thêm cả áo mưa cho ấm. Mấy anh em xế lúc dừng chân tại đéo Đá Trắng còn tranh thủ rít lấy điếu thuốc cho tỉnh táo, cho ấm người. Lên đến Mộc Châu rồi, thời tiết dễ chịu hơn, không còn lạnh như thế nữa. Nhưng vẫn đủ để lăn lộn trong một đống chăn giữa nhà sàn bản Áng và đốt lửa hát hò, nhảy múa, nướng đồ ăn trên rừng thông.

 

Khi trời lạnh. -Ảnh: Nhat Hoang

 

 

Tôi thích đi du lịch mùa lạnh. Đôi khi phiền phiền vì lác đác vài hạt mưa, ờ thì cũng không hẳn là mưa mà là mây sương đọng hạt lại. Nhưng được cái khi ấy cảm nhận rõ ràng về tình người lắm, mọi người biết san sẻ, quan tâm nhau nhiều hơn. Những đoạn đường chúng tôi đi cũng chẳng còn cảnh tắc hàng giờ đồng hồ vì anh em phượt đua nhau đi check in mùa hoa đẹp. Chỉ đơn thuẩn là những cái giơ tay chào rồi đi miết hoặc gặp nhau trên bàn nhậu ở thị trấn.

 

Mộc Châu yên bình sau những ngày hoa rộn rã. -Ảnh: Nhat Hoang

 

Tại sao lên núi lại hay nhậu thế? Hết nhậu trong quán lẩu rồi lại nướng đồ ăn để nhậu. Tôi thấy vui mà. Đi lên núi mà không cầm vài chén thì tiếc lắm. Nhất là giữa tiết trời đông này. Uống độ dăm ba chén thôi, để người đủ phê phê, cùng hơ tay trên bếp lửa, sẵn tiện nướng vài củ khoai ăn tráng miệng rồi về homestay ngủ đến tận sáng, quên hết mọi khái niệm giờ giấc, công việc, chữ nghĩa. Để rồi chúng ta có một ngày mới lạc lối ở Mộc Châu.

 

Sưởi ấm ở Mộc Châu. -Ảnh: Iki Oleo

 

Mộc Châu dù mùa nào đi chăng nữa, vẫn thơm mùi chè, thơm mùi sữa, mùi nếp đồ thành xôi. Mùa này thì còn thoang thoảng hương cải, ngòn ngọt chua chua vị dâu. Hoa cải thì đẹp khỏi bàn nhé. Biết bao nhiêu con chữ đã ca ngợi những mùa cả rộn ràng trắng cả nương đồi Mộc Châu vào mùa lạnh.

 

Mùa nào nơi đây cũng đẹp. -Ảnh: Nhat Hoang

 

Người ở đây dễ thương lắm, đồi nhiều, nương nhiều, lắm khi không biết làm gì họ vun hạt cải xuống cho cây mọc lên. Không chăm bón mấy đâu, cứ kệ cho gió, cho mây, cho đất nuôi lớn. Y hệt kiểu trời sinh voi sinh cỏ. Bẵng đi một thời gian, cải gặp khí lạnh mọc nhiều đến nỗi người ta còn chẳng kịp hái để ăn, khách du lịch ăn phụ cũng chẳng hết.

 

Bạt ngàn cây lá. -Ảnh: Nhat Hoang

 

 

Rồi hoa cải nở trắng đồi, nở bạt ngàn hai bên đường, khắp nẻo Mộc Châu đâu đâu người ta cũng thấy bóng cải trắng. Đẹp nhất, chụp ảnh sướng tay nhất thì cứ lên Thông Cuông, Pa Phách, rừng thông bản Áng, Ngũ Động bản Ong… Lang thang giữa vườn cải mà lạc lối, lạc giờ chẳng buồn về nữa. Gã trai nào mà vác người yêu lên đây tỏ tình, cầu hôn thì yên tâm, lãng mạn hơn cả phim Hàn. Có khi nghiên cứu luôn anh nhiếp ảnh để lỡ nàng đòi chụp ảnh cưới.

 

Tình yêu trong xanh tựa màu cải trắng. -Ảnh: Nhat Hoang

 

Còn với bạn trẻ nào muốn ăn dâu tây ngập mồm ngập miệng thì cũng xin mời tới Mộc Châu mùa này nhé. So sánh với Đà Lạt thì cũng một chín một người ấy chứ chẳng đùa. Thích nhất là chẳng phải đi xa thật xa mà vẫn có dâu ngọt thơm để làm pudding, bánh kem, sữa chua… Đã thế lại còn là dâu tận tay lựa từng trái ngay tại vườn. Ôi thôi tôi nghĩ lại mà chết thèm. Sao Mộc Châu lại hết sức đáng yêu như thế này chứ.

 

Dâu đỏ lịm tại vườn. -Ảnh: Tung Sin

 

Tôi thì tôi chẳng ước mình có một căn nhà ở Mộc Châu hay sống ở Mộc Châu đâu. Chỉ đơn giản mỗi năm có thể lên đây một lần, khi thì đi rong giữa đồi chè, khi thì nhặt nhạnh từng trái dâu, khi tung bay nhảy múa giữa những con đường đèo, khi lãng mạn bên đồi cải, dịu dàng dưới cành hoa mận… Một chút nhớ, một chút thương sẽ làm cho những kỷ niệm về một mảnh đất trở nên ấm áp.

 

Khoảng trời lãng mạn nơi Mộc Châu ấy. -Ảnh: Nhat Hoang

 

 

Mộc Châu, những ngày cuối năm. Mọi thứ bình thường, giản dị, không ồn ào, không nháo nhác, không bon chen. Từng tốp nhỏ lên đây, đi quanh thị trấn rồi lại trở về. Giống như tôi năm trước trở về với mùa thi, như tôi năm nay trở về với công việc. Dù rời xa Mộc Châu vì lý do gì đi chăng nữa, nơi đây vẫn đẹp, vẫn vui, vẫn làm cho người ta thấy yêu thương mê mẩn dễ sợ.

 

Nguồn: Iki Oleo – Mytour.vn

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai.